Foreword- 'Death by
China', Peter Cavarro
Lời nói đầu, sách
'Chết dưới tay Trung Quốc', tác giả Peter Navarro
In the late 1980s,
China was abuzz with excitement and possibility as new ideas, personal
freedoms, and economic opportunities were flowing in from the West like a river
to wash away the dirt of Mao’s Cultural Revolution.
Vào cuối những năm
1980, Trung Quốc ở trong tình trạng đầy phấn khích và đầy khả năng khi mà các
luồng tư tưởng mới, quyền tự do cá nhân, và các cơ hội kinh tế chảy mạnh vào từ
phương Tây như một dòng sông cuốn đi những rác rưởi của cuộc Cách mạng Văn hóa
do Mao khởi xướng.
During these hopeful
times, I was among a group of young student leaders who led calls for political
reform to match the new thinking and bring China into the modern world with
dignity. We organized rallies and made speeches at schools and squares all
across the country, and we fervently believed the top leadership of the Chinese
Communist Party would listen. Instead, our movement was crushed by a wave of
tanks and the tragic events of June 4th, 1989 in Tiananmen Square that so many
of you watched with horror on television.
Trong những năm đầy hy
vọng này, tôi là thành viên của một nhóm các lãnh đạo sinh viên trẻ đứng ra kêu
gọi cải cách chính trị để hợp với tư duy mới và đưa Trung Quốc vào thế giới
hiện đại với tư cách đường hoàng. Chúng tôi đã tổ chức các cuộc biểu tình và
đọc diễn văn tại các trường học và các quảng trường trên khắp đất nước, và
chúng tôi nhiệt thành tin rằng giới lãnh đạo cao cấp nhất của đảng Cộng sản
trung Quốc sẽ lắng nghe. Nhưng thay vào đó, phong trào của chúng tôi đã bị
nghiền nát bằng hàng đoàn xe tăng và những sự kiện bi thảm ngày 4 tháng Sáu năm
1989 tại quảng trường Thiên An Môn, mà đa phần trong các bạn đã có dịp xem trên
TV với niềm kinh hãi.
So much was lost that
day—and it was not just the lives of so many brave Chinese that we cried over. Also
lost was a once-in-a- generation opportunity to live freely in a democratic
China with the very brightest of futures.
Cái ngày đó đã làm mất
đi rất nhiều thứ - và đó không chỉ là mạng sống của rất nhiều người Trung Quốc
dũng cảm mà chúng ta vẫn hằng khóc thương. Nó còn làm mất đi cơ hội chỉ xảy ra
một lần cho mỗi thế hệ để được sống tự do trong một đất nước Trung Quốc dân chủ
với tương lai tốt đẹp nhất.
Not long after the
Tiananmen Square Massacre, I was arrested and jailed, and, along with thousands
of other demonstrators, subjected to many months of torture and depravation.
During these dark times spent in very dark places, many of my friends died; and
to this day, some Tiananmen survivors are still being held in jails or forced
labor camps.
Không lâu sau cuộc tàn
sát quảng trường Thiên An Môn, tôi bị bắt và tống vào ngục, và cùng với hàng
ngàn người biểu tình khác, đã phải chịu nhiều năm tháng tra tấn và ngược đãi.
Trong thời kỳ đen tối này, phải chịu đựng trong nhiều nơi cực kỳ đen tối khác
nhau, nhiều bạn bè tôi đã chết; và cho đến hôm nay, một số nạn nhân Thiên An
Môn còn sống sót vẫn đang còn bị lưu đày trong tù ngục hay trong các trại cải
tạo lao động.
Sadly, a whole new
generation of Chinese youth knows nothing about what happened at Tiananmen. While
we in the West can freely access the videos and images on the Internet
associated with the massacre, all of this content has been ritually “cleansed”
from the Chinese web by a vast army of censors.
Buồn thay, cả một thế
hệ mới của thanh niên Trung Quốc chẳng biết gì về điều đã xảy ra tại Thiên An
Môn. Trong khi chúng ta sống ở phương Tây có thể tự do truy cập vào các đoạn
video và hình ảnh trên mạng Internet liên quan đến vụ thảm sát, thì toàn bộ nội
dung đó đã bị “tẩy rửa” một cách đẹp đẽ khỏi mạng Internet ở Trung Quốc bằng
một đội quân kiểm duyệt hùng hậu.
I have now spent half
my life fighting against such censorship and for freedom and democracy in
China. More than ever, I fervently believe that this is what every thinking
person outside of China must clearly understand: More than two decades after
Tiananmen, the totalitarian tiger has still not changed its stripes. In fact,
unlike more stable countries, China’s spending on police and social control is
now rising even faster than China’s skyrocketing defense budget!
Cho đến nay tôi đã
dùng nửa đời người chiến đấu chống lại sự kiểm duyệt đó và đấu tranh cho tự do
và dân chủ ở Trung Quốc. Hơn lúc nào hết, tôi chân thành tin rằng bất cứ ai có
lý trí ở bên ngoài Trung Quốc phải hiểu rõ được điều này: Hơn hai thập kỷ sau
sự kiện Thiên An Môn, con hổ toàn trị vẫn không hề thay đổi các sọc vằn của nó.
Thực tế, không giống các quốc gia ổn định hơn khác, sự chi tiêu của Trung Quốc
cho cảnh sát và kiểm soát xã hội hiện đang ngày càng tăng nhanh hơn cả ngân sách
quốc phòng vốn đã tăng vùn vụt của Trung Quốc!
It is with no small
irony or anger that I note it is many of the very same Communist Party
officials who supervised the beating, jailing, and killing of my fellow
students in the wake of Tiananmen who are today orchestrating the relentless
persecution of religious followers like the Falun Gong and the harsh repression
of peaceful minorities like the Tibetans and the Uighurs. It is also the very
same Chinese Communist Party that has been so quick to crack down on all
political opposition movements like the Charter 08 manifesto and the rising
Jasmine Revolution Movement; and the only change is that this new century’s
ruling clique is ever more cunning, more clandestine, and technologically more
sophisticated.
Tôi không hề định mỉa
mai hay vì tức giận mà nhấn mạnh rằng chính nhiều quan chức đảng Cộng sản ngày
xưa đã giám sát việc đánh đập, bỏ tù, và giết chết các bạn sinh viên của tôi
trong sự kiện Thiên An Môn nay lại đạo diễn sự bức hại không thương xót đối với
các tín đồ tôn giáo như Pháp Luân Công và sự đàn áp tàn nhẫn các dân tộc thiểu
số hòa bình như người Tây Tạng hay người Uyghur ở Tây Tạng. Cũng chính đảng
Cộng sản China đã hành động quá nhanh trong việc đàn áp mọi phong trào đối
kháng chính trị như bản tuyên ngôn Hiến chương 08 và Phong trào Cách mạng Hoa
nhài đang lên; và chỉ có một thay đổi đó là bè lũ cầm quyền của thế kỷ mới này
lại chưa bao giờ xảo quyệt hơn thế, bất minh hơn thế, và tinh vi về mặt công
nghệ hơn thế.
Today, as I live
comfortably, safely, and free in New York City, I can understand why it is so
hard for those in the West to see the Chinese Communist Party clearly for the
dangerous enemy that is—to both the people of China and the rest of the world.
After all, the leaders in Beijing look very personable on TV, and they now
quite strategically refrain from the threatening anti-West rants of Mao.
Ngày nay, khi tôi đang
sống một cách tiện nghi, an toàn, và tự do ở thành phố New York, tôi có thể
hiểu được tại sao lại khó đến thế cho những người phương Tây để có thể nhìn
nhận rõ ràng về đảng Cộng Sản Trung Quốc như là kẻ thù nguy hiểm - cả cho nhân
dân Trung Quốc và phần còn lại của thế giới. Xét cho cùng, các nhà lãnh đạo ở
Bắc Kinh trông có vẻ rất dễ mến trên TV, và ngày nay theo một chiến lược định
sẵn họ cố gắng kiềm chế dùng những lời đao to búa lớn mang tính đe dọa chống
phương Tây như thời của Mao.
But facts are facts
and the truth is the truth. And as the pages of this incredibly powerful book
unfold, you will be confronted with fact after incontrovertible fact that the
rulers in Beijing continue to brutally suppress the voices of China’s own
people even as they systematically flood the world with dangerous products, use
a potent arsenal of mercantilist and protectionist weapons to destroy the
economies of America and the West, and rapidly arm themselves with the best
weapons systems their elaborate spy network can steal from the Pentagon.
Nhưng sự thật là sự
thật, và chân lý vẫn là chân lý. Và khi lần lượt các trang của cuốn sách đầy
tính chiến đấu này được mở ra, bạn sẽ đối mặt với sự thật này đến sự thật rành
rành khác rằng các nhà cai trị ở Bắc Kinh tiếp tục đàn áp hung bạo những tiếng
nói của chính người dân Trung Quốc ngay cả khi họ - một cách có hệ thống – làm
tràn ngập thế giới bằng các hàng hóa nguy hiểm, sử dụng một kho đầy uy lực các
vũ khí của chủ nghĩa con buôn và chủ nghĩa bảo hộ để hủy hoại nền kinh tế của
Mỹ và phương Tây, và nhanh chóng tự vũ trang bằng những hệ thống vũ khí chiến
tranh tốt nhất mà mạng lưới gián điệp tinh vi của họ có thể ăn cắp được từ Lầu
Năm Góc.
I can also understand
why these sobering facts and harsh truths may be at odds with your own personal
experience. As a tourist to China, you may have taken an enjoyable cruise down
the Yangtze, been mesmerized by the Terracotta Soldiers, walked in exhilaration
along the Great Wall, or been utterly fascinated by the Forbidden City. Or you
may even be an American business executive in Shanghai or Shenzhen making money
hand over fist and being hosted to fabulous meals with no reason to see
anything but blue skies and a yellow brick road ahead.
Tôi cũng có thể hiểu
tại sao những sự thật nghiêm túc và những chân lý thô ráp này lại có thể mâu
thuẫn đối với kinh nghiệm cá nhân của bạn. Như một khách du lịch đến China, bạn
có thể đã có một chuyến đi vui thích xuôi dòng Dương Tử, bị quyến rũ bởi đạo
quân đất nung của Tần Thủy Hoàng, bách bộ hồ hởi dọc Vạn Lý Trường Thành, hay
bị hoàn toàn mê hoặc bởi Tử Cấm Thành. Hoặc thậm chí bạn có thể là một giám đốc
kinh doanh người Mỹ ở Thượng Hải hay Thâm Quyến kiếm được bộn tiền và được thết
đãi các bữa tiệc thịnh soạn mà chẳng có lý do để ngắm cái gì trừ bầu trời trong
xanh và một con đường gạch vàng trước mặt.
Unfortunately, most
Americans never see the other face of China and how the Chinese people have
paid for all this “progress” with a dramatically damaged ecosystem, corruption,
social injustice, human rights abuse, poisonous foods, and most seriously, the
moral degradation of their souls.
Không may là, hầu hết
người Mỹ chưa bao giờ nhìn thấy một mặt khác của China và người dân Trung Quốc
đã phải trả giá như thế nào cho tất cả sự “tiến bộ” này với một hệ thống sinh
thái bị hủy hoại tàn khốc, sự tham nhũng, bất công xã hội, mất quyền con người,
thực phẩm độc, và đau đớn tồi tệ nhất là sự tha hóa của tâm hồn con người.
Although I miss China,
America has become my beloved second home; and the support of my beautiful wife
shows me every day why America is the strongest country in the world. I also
see this strength in so many small things in America, like the bumper sticker
that reads, “Freedom Is Not Free.” I personally know how true that statement
really is. I also know that the cost of freedom isn’t always about fighting a
military battle. It also includes the individual, political, and economic
sacrifices of peacefully defending human rights and standing up for the
principals of liberty and democracy.
Mặc dù tôi nhớ Trung
Quốc, nhưng nước Mỹ đã trở thành mái nhà thân yêu thứ hai của tôi; và sự giúp
đỡ của người vợ đẹp thương của tôi cho tôi thấy hằng ngày rằng tại sao nước Mỹ
lại là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới. Tôi cũng thấy sức mạnh này ở rất nhiều
điều nhỏ bé ở Mỹ, như dòng chữ viết trên giấy dán trên ba đờ sốc của ôtô: “Tự
do Không hề được Cho không”. Cá nhân tôi biết rất rõ tuyên ngôn trên là thật
đến thế nào. Tôi cũng biết rằng cái giá của tự do không phải lúc nào cũng là
quyết đấu một trận chiến quân sự. Mà nó còn bao gồm những sự hy sinh về cá
nhân, về chính trị và kinh tế để tranh đấu một cách hòa bình cho các quyền con
người và dám đứng dậy vì những nguyên tắc tự do và dân chủ.
Demanding that we live
up to these principles as Peter Navarro and Greg Autry do in this deeply moving
book can never be the wrong choice; and that is why it is long past time for
the citizens of the world to truly stand beside the Chinese people—and not the
brutally repressive and antiquated regime that rules them. If there is one
abiding truth that stands above all after Tiananmen, it is that only a free and
democratic China will benefit the world.
Sẽ không bao giờ là
một sự lựa chọn sai lầm khi đòi hỏi rằng chúng ta phải sống xứng đáng với những
nguyên tắc ấy mà hai tác giả Peter Navarro và Greg Autry đã làm trong cuốn sách
gây xúc động sâu xa này; và điều đó giải thích tại sao đã đến lúc các công dân
của thế giới phải chân thành đứng bên cạnh nhân dân Trung Quốc - chứ không phải
là bên cạnh chế độ hà khắc và lỗi thời dã man đang cai trị họ. Nếu có một sự
thật vĩnh viễn còn lại trên đời sau sự kiện Thiên An Môn, thì đó là chỉ có một
nước Trung Quốc tự do và dân chủ mới có thể làm lợi cho thế giới.
—Baiqiao Tang,
Tiananmen Square protester and co-author of My Two Chinas: The Memoir of a
Chinese Counterrevolutionary New York City
--- Baiqiao Tang,
người biểu tình trên quảng trường Thiên An Môn và là đồng tác giả của cuốn “Hai
nước China của tôi: Hồi ký của một tên phản cách mạng Trung Quốc”- Viết tại New
York. Ngày 23/03/2011
Source: First
News



Đăng nhận xét