Vietnam’s rubber industry encounters ‘white crisis’
Ngành công nghiệp
cao su Việt Nam chạm trán 'khủng hoảng trắng'
A sign of the times: The rubber price has fallen to $1,500 per
ton from the highest peak of $4,000-5,000 per ton gained in 2011.
Một dấu hiệu của thời
điểm: Giá cao su đã giảm xuống 1,500 USD mỗi tấn từ đỉnh cao nhất là
4,000-5,000 USD mỗi tấn đạt được trong năm 2011.
Highway No 14, which connects Binh Phuoc district, was once
covered by the green color of rubber trees. Rubber was compared to ‘white gold’
which brought prosperity to locals.
Quốc lộ 14, nối huyện
Bình Phước, đã từng được bao phủ bởi màu xanh của cây cao su. Cao su từng được
so sánh với "vàng trắng" thứ mang sự thịnh vượng cho người dân địa
phương.
However, the situation is different now. Those who travel across
Binh Phuoc, Tay Ninh, Binh Duong and Dong Nai may see bare and ragged rubber
forests, and piles of felled rubber trees lying on the roads.
Tuy nhiên tình hình
hiện nay đã khác. Những người đi qua Bình Phước, Tây Ninh, Bình Dương và Đồng
Nai có thể nhìn thấy nhiều vùng cao su trống trải và hàng đống cây cao su bị ngã
nằm trên đường.
That is the consequence of the rubber latex price plunge, from
$4,000-5,000 per ton in 2011 to $1,500 per ton now. There is no sign of the
heyday returning.
Đó là hậu quả của sự
sụt giảm giá mủ cao su, từ 4,000-5,000 USD mỗi tấn trong năm 2011 xuống 1,500
USD mỗi tấn hiện nay.Thời hoàng kim này không có dấu hiệu quay trở lại.
While the production cost is $2,000-2,200 per ton, the selling
price is not higher than $1,500. This is why many farmers have felled rubber
trees and shifted to grow other crops.
Trong khi chi phí sản
xuất là khoảng 2,000-2,200 USD mỗi tấn, giá bán lại không cao hơn 1,500 USD.
Đây là lý do tại sao rất nhiều nông dân đã chặt bỏ cây cao su và chuyển sang
trồng cây khác.
According to the Ministry of Agriculture and Rural Development
(MARD), in 2015 alone, about 6,000 hectares of rubber were chopped down.
Theo Bộ Nông nghiệp và
Phát triển nông thôn (NN & PTNT), chỉ tính riêng trong năm 2015, khoảng có
6.000 héc-ta cao su đã bị chặt bỏ.
Binh Phuoc and Tay Ninh, the localities, which pioneered the
‘rubber growing movement’, have also pioneered the ‘rubber devastation
movement’.
Bình Phước và Tây Ninh
là hai tỉnh đi tiên phong trong 'phong trào trồng cao su', đồng thời cũng đi
tiên phong trong việc 'chặt bỏ cây cao su'.
However, though many rubber fields have been cleared, the total
rubber growing area in Vietnam is still larger than the area planned by the
government (1 million hectares vs 800,000).
Tuy nhiên, mặc dù
nhiều rừng cao su đã bị giải tỏa, tổng diện tích trồng cao su tại Việt Nam vẫn
còn lớn hơn diện tích quy hoạch của chính phủ (1.000.000 héc-ta vs 800.000
héc-tac).
With the scale, according to IRSG (International Rubber Study
Group) and Economist Intelligence Unit, Vietnam now ranks third in the world in
terms of rubber production.
Với quy mô, theo IRSG
(Rubber Study Group International) và Economist Intelligence Unit, Việt Nam
hiện đứng thứ ba trên thế giới về sản xuất cao su.
The country is also facing the oversupply with the surplus of
147,000 tons in 2015.
Việt Nam cũng đang
phải đối mặt với tình trạng thừa cung với thặng dư 147.000 tấn trong năm 2015.
In 2016, though Vietnam tried to control the output to avoid
overproduction, it still has 3 million tons of rubber in stock, which is equal
to 25 percent of total annual output.
Trong năm 2016, mặc dù
Việt Nam đã cố gắng kiểm soát đầu ra để tránh việc sản xuất quá nhiều, thì vẫn
có 3 triệu tấn cao su tồn kho, chiếm 25 phần trăm tổng sản lượng hàng năm.
Vietnam cannot cut down the output sharply to gather strength on
clearing the inventory volume. Stopping the exploitation means letting rubber
trees die.
Việt Nam không thể cắt
giảm sản lượng đầu ra để tập hợp sức mạnh vào việc thanh toán bù trừ khối lượng
hàng tồn kho. Dừng khai thác có nghĩa là để cây cao su chết.
Large-scale companies, especially the subsidiaries of the
Vietnam Rubber Group (VRG) such as Dong Phu (DPR), Tay Ninh (TRC) and Phuoc Hoa
(PHR) which can enjoy preferences in land access, have made heavy investments
to develop their rubber fields.
Các công ty có quy mô
lớn, đặc biệt là các công ty con của Tập đoàn Cao su Việt Nam (VRG) như Đồng
Phú (DPR), Tây Ninh (TRC) và Phước Hòa (PHR) là các đơn vị có thể được hưởng ưu
đãi trong việc tiếp cận đất đai, đã thực hiện các khoản đầu tư lớn để phát
triển các vườn cao su của họ.
DPR, for example, had poured VND800 billion by June 2016, into
projects growing 6,300 hectares of rubber in Cambodia.
DPR là một ví dụ,
trong tháng Sáu năm 2016 đã rót 800 tỷ đồng cho các dự án phát triển 6.300
héc-ta cao su tại Campuchia.
DPR’s investment rate per hectare of rubber is equal to 60-70
percent of the average investment rate. This, plus the cost control measures,
help DPR have production costs lower than the selling price.
Tỷ lệ đầu tư của DPR
cho mỗi ha cao su chỉ bằng 60-70 phần trăm của mức đầu tư trung bình. Điều này,
cộng với các biện pháp kiểm soát chi phí, giúp DPR có chi phí sản xuất thấp hơn
so với giá bán.
However, it is still more difficult to make profits from growing
rubber. DPR’s financial report showed that it was not rubber trees but
liquidation and financial investment activities which had brought its major
income.
Tuy nhiên, vẫn còn
nhiều khó khăn để tạo ra lợi nhuận từ việc trồng cao su. Báo cáo tài chính của
DPR cho thấy rằng không phải cây cao su mà là thanh khoản và các hoạt động đầu
tư tài chính đã mang lại thu nhập chính của doanh nghiệp.
Source: VIETNAMNET


Đăng nhận xét