China's real reason for getting Yuan into IMF Currency basket
Lý do thực sự của
Trung Quốc khi đưa đồng Nguyên vào rổ tiền tệ của IMF
Put out the flags, sound a fanfare, and give three rousing
cheers. In a move which mainland media have compared in importance to China’s
2001 accession to the World Trade Organisation, from this month the yuan is to
become a component of the Special Drawing Right (SDR).
Thể hiện lòng tôn
sùng, phô trương và cỗ vũ cuồng nhiệt. Đó là động thái có thể thấy trên
phương tiện truyền thông Trung Quốc đại lục khi họ đã so sánh quan trọng giống như sự
gia nhập của Trung Quốc vào WTO năm 2001, và kể từ tháng này,
đồng Nguyên trở thành một phần của rổ tiền tệ thế giới (SDR).
If you’d never heard of the SDR before Chinese officials started
making such a big song and dance about it, it was for a good reason: the SDR is
altogether irrelevant. Devised almost 50 years ago as a unit of account for the
International Monetary Fund (IMF), the SDR is a notional basket of major
currencies including the US dollar, the euro, the yen and the British pound.
Unsurprisingly, given its inconvenience, the idea never caught on, and the SDR
lapsed into well-deserved obscurity, universally ignored outside the rarefied
economic atmosphere of the IMF’s offices.
Nếu bạn chưa từng nghe
về rổ tiền tệ trước khi các quan chức Trung Quốc bắt đầu phô trương về nó, điều
đó cũng xem như một điều tốt, bởi vì rổ tiền tệ thế giới hoàn toàn không liên
quan gì với nhau. Khoảng 50 năm trước đây, được xem như là một đơn vị tính toán
chung cho quỹ tiền tệ thế giới IMF, rổ tiền tệ là một chiếc rổ tượng trưng của
những đồng tiền chính như bao gồm đồng USD, đồng Euro, đồng Yên và đồng Bảng
Anh. Thật ngạc nhiên, vì sự bất tiện của nó, ý tưởng không bao giờ được thực
hiện, và một SDR mất hiệu lực đã bị quên lãng hoàn toàn và hầu như bị phớt
lờ đối với các văn phòng của IMF cho các hoạt động kinh tế tài chính.
Ignored, that is, until six or seven years ago when People’s
Bank of China governor Zhou Xiaochuan started lobbying intensively for the
inclusion of the yuan in the SDR basket. At the time, his enthusiasm for the
long-forgotten unit bemused many observers, especially because Zhou is a smart
chap who well understands the SDR’s unimportance. But Zhou was playing a bigger
game. He was promoting the yuan’s SDR inclusion not because he believed it to
be desirable in its own right, but because he saw it could be used as the means
to a vital domestic policy end.
Việc lờ đi thể hiện ở
việc, cho đến 6, 7 năm trước đây, khi thống đốc Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc
ông Chu Tiểu Xuyên bắt đầu vận động hành lang mạnh mẽ để đưa đồng
Nguyên vào rổ SDR. Vào thời điểm đó, sự nhiệt tình của ông cho các
đơn vị bị lãng quên trong một thời gian dài làm ngạc nhiên nhiều nhà quan sát,
đặc biệt là vì ông là một người thông minh và cũng hiểu vai trò thấp của SDR.
Nhưng ông Chu đã chơi một trò chơi lớn hơn. Ông đã thúc đẩy sự gia
nhập rổ tiền tệ của đồng Nguyên không phải vì ông tin rằng đồng tiền
này có được quyền lợi như mong muốn, nhưng vì ông ấy muốn thấy nó có thể
được sử dụng như là phương tiện cho một kết kục tốt đẹp về chính sách đối nội
trọng yếu.
People’s Bank of China governor Zhou Xiaochuan
lobbied for the yuan’s inclusion. Photo: Xinhua
Thống đốc Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc Chu
Tiểu Xuyên đã vận động cho đồng Nguyên- Ảnh của Xinhua
Zhou’s genius was to persuade his nationalistically-inclined but
otherwise conservative compatriots in the Communist Party that membership of
the SDR basket would confer enormous international prestige on China. Inclusion
would endorse the yuan as a top-rank international currency on a par with the
US dollar, confirming China’s status on the world stage as an economic and
financial superpower.
Tài năng của ông Zhou
là lôi kéo được sự ửng hộ của dân tộc và với ngay cả các thành phần
bảo thủ của Đảng Cộng sản là những thành viên của giỏ SDR sẽ trao uy tín quốc
tế rất lớn vào Trung Quốc. Bao gồm sẽ ủng hộ đồng Nguyên như một đồng tiền
quốc tế hàng đầu cấp bậc ngang với đồng đô la Mỹ, khẳng định vị thế của Trung
Quốc trên trường thế giới như một siêu cường kinh tế và tài chính.
Zhou’s party colleagues lapped it up, so much so that they were
prepared to sign off on the IMF’s conditions for SDR membership. These include
the requirement that SDR member currencies must be “freely usable”. But
although use of the yuan to settle China’s foreign trade has been growing in
recent years, strict capital controls limited dealing of the currency on
foreign exchange markets. When China made its first bid for SDR inclusion in
2010 the yuan’s share of global currency trading was tiny – just 0.3 per cent
according to the Bank for International Settlements, no more than the Malaysian
ringgit.
Các đồng nghiệp của
ông Chu đã dự trữ nó rất nhiều, được chuẩn bị kĩ càng ký tắt vào điều kiện của
IMF cho thành viên của rổ tiền tệ SDR. Chúng bao gồm các yêu cầu mà thành viên
của rổ tiền tệ SDR phải được "tự do sử dụng". Nhưng mặc dù sử dụng
đồng Nguyên để thanh toán thương mại nước ngoài của Trung Quốc đã được
phát triển trong những năm gần đây, sự kiểm soát vốn chặt chẽ giới hạn sự thích
ứng của đồng tiền Nguyên thị trường ngoại hối. Khi Trung Quốc làm cho tiền
tệ của mình lần đầu tiên của mình hòa nhập SDR trong năm 2010 cổ phiếu của đồng
Nguyên trong giao dịch tiền tệ toàn cầu là rất nhỏ - chỉ 0,3 phần trăm
theo Ngân hàng Thanh toán Quốc tế, không nhiều hơn đồng ringgit của Malaysia.
To gain entrance to the SDR club, clearly China would have to
relax its controls and allow freer cross-border flows of capital.
Để đạt được sự gia
nhập vào rổ tiền tệ SDR, rõ ràng Trung Quốc sẽ phải nghỉ thoáng ra về sự
điều hành của họ và cho phép dòng chảy xuyên biên giới tự do của vốn.
But the impossible trinity of international economics dictates
that no country can allow free capital flows while simultaneously operating an
independent monetary policy and maintaining a fixed exchange rate. You can have
two of the three, but not all three together.
Nhưng bộ ba bất khả
thi của nền kinh tế thế giới yêu cầu rằng không nước nào có thể cho phép dòng
vốn tự do, đồng thời điều hành một chính sách tiền tệ độc lập và duy trì một tỷ
giá hối đoái cố định. các nước chỉ có thể có hai trong số ba, nhưng không được
đồng thời cả ba điều trên cùng lúc.
To become an SDR member, not only would China have to open its
capital account, it would have to stop managing the yuan’s exchange rate so
rigidly against the US dollar, and allow its currency to move more freely in
international markets.
Để trở thành một thành
viên của rổ tiền tệ, Trung Quốc không những phải mở tài khoản vốn của mình, nó
sẽ phải ngừng quản lý tỷ giá đồng Nguyên quá cứng nhắc so với đô la Mỹ, và
cho phép đồng tiền của mình di chuyển tự do hơn trong thị trường quốc tế.
The International Monetary Fund’s SDR is
altogether irrelevant. Photo: Reuters
Rổ tiền tệ của Quỹ Tiền tệ quốc tế là hoàn
toàn không liên quan với nhau. Ảnh: Reuters
What’s more, to preserve the stability of the domestic financial
system in an environment of freer capital flows and greater exchange rate
volatility, China would have to complete the overhaul of its domestic monetary
system, moving away from a model which dished out capital according to
centrally dictated quotas, and towards one which allocates capital according to
market forces.
Hơn nữa, để bảo vệ sự
ổn định của các hệ thống tài chính trong nước trong một môi trường của các dòng
vốn tự do và biến động tỷ giá lớn hơn, Trung Quốc sẽ phải hoàn thành việc cải
tổ toàn diện hệ thống tiền tệ trong nước, chuyển từ một mô hình mà hẳn ra vốn
theo trực thuộc Trung ương hạn ngạch quyết, và hướng tới một mô hình phân bổ
vốn theo các lực lượng thị trường.
This was the real point of Zhou’s whole exercise. A fixed
exchange rate and fixed credit quotas may have worked well enough during the
early export- and investment-led stages of China’s growth, when the country was
simply catching up with more advanced economies. But to navigate the next phase
of consumption and innovation-driven development, China would need a more
sophisticated model. The currency could no longer be managed to achieve export
competitiveness at the expense of consumers’ purchasing power, and interest rates
would have to be liberalised so that capital could be allocated more
efficiently than under the old state-directed system.
Đây là điểm nhấn thực
sự trong toàn bộ chiến lược của ông Zhou. Một tỷ giá hối đoái cố định và hạn
ngạch tín dụng cố định có thể đã làm việc đủ tốt trong giai đoạn xuất khẩu và
đầu tư đầu tiên của sự tăng trưởng của Trung Quốc, khi đất nước đã dễ dàng bắt
kịp với các nền kinh tế tiên tiến hơn. Nhưng để điều hướng các giai đoạn tiếp
theo của tiêu dùng và phát triển đổi mới theo định hướng, Trung Quốc sẽ cần một
mô hình phức tạp hơn. Đồng tiền có thể không còn được quản lý để đạt được khả
năng cạnh tranh xuất khẩu tại các chi phí của sức mua của người tiêu dùng, và
lãi suất sẽ có được nới lỏng để vốn có thể được phân bổ hiệu quả hơn theo hệ
thống định hướng nhà nước cũ.
Of course, such radical reforms would face stiff opposition from
entrenched interests: the export lobby which profited from a managed exchange
rate, and the state companies which benefited from cheap loans. So Zhou sold his
reforms by talking up the supposed glory of SDR membership.
Tất nhiên, những cải
cách triệt để như vậy sẽ phải đối mặt với sự phản đối gay gắt từ các lợi ích cố
hữu: sảnh xuất khẩu hưởng lợi từ tỷ giá hối đoái được quản lý, và các công ty
nhà nước được hưởng lợi từ các khoản vay giá rẻ. Vì vậy, Zhou thể hiện cải cách
của ông bằng cách nói lên vinh quang cho là của thành viên SDR
In short, the SDR was a ruse to push through much-needed
domestic liberalisation in the teeth of fierce opposition. In large measure the
ruse succeeded, but that doesn’t mean the SDR is important, or even relevant.
Hopefully, now we can now forget all about it once again.
Trong ngắn hạn, rổ
tiền tệ SDR là một mưu mẹo để thúc đẩy thông qua tự do trong nước rất cần thiết
trong tình trạng phản đối mạnh mẽ. Trong phạm vi rộng lớn các kế hoạch thành
công, nhưng điều đó không có nghĩa là SDR là quan trọng, hoặc thậm chí có liên
quan. Hy vọng rằng, hiện nay chúng tôi bây giờ có thể quên tất cả về nó một lần
nữa.
Tom Holland is a former SCMP staffer who has been writing about
Asian affairs for more than 20 years
Tom Holland là một cựu
nhân viên của SCMP người đã viết về các vấn đề châu Á trong hơn 20 năm
By: Tom Holland ( scmp.com)



Đăng nhận xét